Thuốc & Sức khỏe

4 Năm Khổ Sở Với Bệnh Viêm Mũi Dị Ứng Của Cô Giáo Vùng Cao Mường Lát

Nhìn những nụ cười hạnh phúc trên môi cô giáo trẻ Trà Thị Ngọc khi các bé vùng dân tộc thiểu số Mường Lát đọc chữ, viết số, ít ai ngờ rằng phía sau sự rạng rỡ đó là một nỗ lực chiến đấu với căn bệnh viêm mũi dị ứng hành hạ từng ngày từng đêm.

Mường Lát là một huyện biên giới của tỉnh Thanh Hóa, có điều kiện kinh tế – xã hội, giáo dục còn rất khó khăn. Phần lớn người dân sinh sống tại đây đều đến từ các dân tộc thiểu số như Dao, Thái, Mường, Kinh, K’Mú, nhưng chủ yếu là đồng bào dân tộc H’Mông. 

Năm 2015, hơn 15 giáo viên tỉnh Thanh Hóa được phân công lên vùng núi cao Mường Lát để giảng dạy, trong đó có cô giáo trẻ Trà Thị Ngọc. Thế nhưng, chỉ một thời gian ngắn sau, đã có rất nhiều người đã phải “chùn bước” trước điều kiện kinh tế, xã hội nghèo nàn nơi đây. Cô giáo Trà Thị Ngọc là một trong 6 giáo viên trẻ vẫn cố gắng, nỗ lực bám bản, bám trường từng ngày để gieo con chữ cho các em bé đồng bào dân tộc nơi đây.

Mọi chuyện có thể sẽ tốt hơn nếu Ngọc không mắc phải căn bệnh viêm mũi dị ứng chỉ sau 1 năm đến bản do dị ứng thời tiết. Sự hành hạ khổ sở của căn bệnh này khiến nỗ lực bám trường của Ngọc lung lay, tưởng chừng đã đứt gãy giữa chừng.

4 năm khổ sở vì viêm mũi dị ứng
Chúng tôi gặp gỡ cô giáo trẻ Trà Thị Ngọc trong một lần làm phóng sự sức khỏe tại xã vùng cao Pù Nhi, huyện Mường Lát, tỉnh Thanh Hóa. Ấn tượng ban đầu về cô giáo trẻ này là thân hình mỏng manh, gầy gò nhưng luôn giữ sự lạc quan với nụ cười rạng rỡ trên môi.

Chia sẻ về căn bệnh viêm mũi dị ứng mình mắc phải, Ngọc nói:

“Bản thân mình trước kia rất ít mắc phải các bệnh dị ứng, đôi lúc sẽ bị dị ứng ngoài da nhưng dị ứng mũi thì chưa từng gặp phải. Sau khi được phân về Mường Lát, lúc đó mình giảng dạy tại điểm trường Pù Ngùa, thì bắt đầu có những dấu hiệu bất thường, đặc biệt là sáng sớm và tối đêm.

Buổi sáng ở Pù Ngùa có rất nhiều sương muối và sương giá. Mỗi sáng thức dậy mình liên tục bị hắt hơi. Ban đầu thì chỉ ngứa mũi và hắt hơi đôi ba cái. Sau dần tình trạng nặng hơn, có những hôm hắt hơi thành từng tràng dài, 10 15 cái liên tục. Sau khi hắt hơi, mũi sẽ chảy nước trong đến tận trưa khi mặt trời lên cao và nhiệt độ tăng lên. 

Buổi chiều ở đây, khoảng 4 – 5 giờ đã không còn thấy mặt trời nữa. Lúc đó mũi mình lại bắt đầu có dấu hiệu ngứa và hắt hơi như buổi sáng.

Tình trạng này diễn ra hằng ngày đều đặn như vậy. Mùa hè thì đỡ hơn. Nhưng mùa đông ở đây rất lạnh, có thời điểm xuất hiện cả băng giá. Những lúc ấy mũi mình dường như không thể ngừng chảy nước được. Lúc nào cũng phải cận kề chiếc khăn tay”.

Chân dung cô giáo trẻ Trà Thị Ngọc với nụ cười rạng rỡ
Ngọc còn kể rằng, không chỉ hắt hơi, chảy nước mũi, những cơn đau đầu, chóng mặt cũng xuất hiện ngày càng nhiều. Ban đầu chỉ cảm thấy nặng đầu và đau râm ran. Nhưng sau đó bắt đầu xuất hiện những cơn đau buốt tận óc, xây xẩm mặt mày, không thể rời khỏi giường được.

“Điều kiện sinh hoạt ở đây đã rất khó khăn với mình rồi nhưng căn bệnh viêm mũi dị ứng này đã khiến sự cực khổ ấy “nhân” lên rất nhiều lần. Kể từ sau khi mắc bệnh, dường như chẳng ngày nào mình được sống yên ổn. Việc dạy học cũng vì vậy mà ảnh hưởng rất nhiều. 

Mỗi lần bệnh nặng mà vẫn phải đứng lớp, đầu mình đau đến mức không còn biết bản thân đang giảng gì cho học sinh nữa. Chưa kể đến việc, thời gian đầu đang còn bất đồng ngôn ngữ với học sinh ở bản cộng thêm việc mũi ngạt làm giọng mình bị biến dạng đi, các em thường nghe không hiểu bài.

Ban đêm mũi ngạt khiến mình chẳng có được một giấc ngủ bình thường. Nhiều lúc mình chẳng còn đủ sức để đi dạy, trồng rau, nuôi gà nữa.

Có thời điểm mình chán nản đến mức muốn bỏ tất cả để về xuôi nhưng nghĩ đến các em học sinh ở đây không có ai dạy đọc, dạy viết sẽ như thế nào, bao giờ mới thoát cảnh mù chữ, mù văn hóa, cuộc sống sẽ thế nào…. Những lý do này lại níu kéo mình ở lại đến bây giờ…. với căn bệnh viêm mũi dị ứng đi kèm”, Ngọc cười khổ.

Khi được hỏi về vấn đề làm gì để chữa bệnh, Ngọc vừa cười ngượng vừa nói: “Điều kiện y tế ở đây còn khá kém. Muốn đi khám bệnh mình phải đi đến tận bệnh viện huyện Mường Lát cách đây mấy chục cây số đường núi, có khi vừa đi vừa về mất hơn 1 ngày chứ chẳng đùa. Hơn nữa, thời điểm mới lên bản dạy học, chúng mình không có lương, dân bản trả công bằng gạo, bằng lúa. Thậm chí có lúc mình nghĩ có tiền ở đây có khi cũng chẳng biết tiêu gì.

Điểm trường xã Pù Ngùa – nơi cô giáo Ngọc dạy học và sinh sống
Bởi vậy nên mình cũng chẳng biết làm sao với bệnh của mình. Có mấy cô phụ huynh học sinh chỉ mình cách lấy cây cỏ chữa bệnh nhưng hiệu quả không cao lắm. Trong bản cũng có thầy lang, nhưng thuốc của các thầy ấy đắng và khó uống lắm. Mình cố gắng uống được 1 tháng nhưng bệnh không đỡ nên đã dừng lại.

Cuối năm đấy, trường có dịp được xuống huyện để tham gia công tác phổ cập kiến thức nên mình đã tranh thủ đến bệnh viện huyện để khám bệnh. Bác sĩ ở đó bảo mình bị viêm mũi dị ứng, rồi kê cho mình khá nhiều thuốc chống dị ứng để uống khi khó chịu kèm theo một vài chai thuốc xịt mũi.

Thời gian đầu dùng thuốc thấy hiệu quả nhưng càng dùng mình cảm thấy càng phụ thuộc vào thuốc. Cứ khi nào không có thuốc bên cạnh, tình trạng ngạt mũi, chảy nước mũi diễn ra rất nặng, rất khó chịu. Chưa kể càng về sau, hiệu quả của chỗ thuốc đấy cũng kém hơn, chỉ cải thiện phần nào. Thời gian tác dụng cũng ngắn hơn nên mình phải tăng liều sử dụng”.

Sau khoảng vài tháng sử dụng hết số thuốc bác sĩ kê, Ngọc đã quyết định không dùng thêm thuốc tây nữa mà trở về với “đám cây cỏ” người dân bản địa mách cho. Cuộc sống khổ sở ấy kéo dài thêm 4 năm nữa cho đến khi Ngọc đến bệnh viện Tai Mũi Họng Quân dân 102. 

CHẤM DỨT chuỗi ngày khổ sở bằng bài thuốc nam Tiêu xoang linh dược thang
Cuối năm 2020, Ngọc được nghỉ phép 2 tuần và trở về nhà. Lần đó, cô đã được một người quen ở quê giới thiệu đến bệnh viện Tai Mũi Họng Quân dân 102.

“Người bạn đó bảo mình là đã từng chữa khỏi bệnh viêm mũi dị ứng tại bệnh viện Quân dân 102 này. Bệnh tình của cô bạn đó nặng hơn mình. Cô ấy sinh non, từ nhỏ sức khỏe đã yếu, dễ dị ứng. Cô ấy cũng không nhớ mình bị viêm mũi dị ứng từ khi nào, có lẽ phải gần bằng số năm tuổi của cô ấy. Thế nhưng, cô ấy đã chữa khỏi căn bệnh này cách đây gần 2 năm và chưa từng có dấu hiệu tái phát lại”, cô giáo Ngọc kể lại.

Nghe lời người bạn, tranh thủ thời gian nghỉ phép, Ngọc đã đến ngay bệnh viện Tai Mũi Họng Quân dân 102 để khám bệnh và lấy thuốc.

“Trước giờ mình rất ít đi bệnh viện, cũng không rõ các bệnh viện YHCT ở nước ta như thế nào. Ban đầu cứ ngỡ là bệnh viện YHCT sẽ không có làm xét nghiệm máu, nội soi, chụp chiếu các thứ. Tuy nhiên, ở bệnh viện Quân dân 102, bác sĩ chỉ định mình làm hầu hết các xét nghiệm mũi xoang. 

Sau khi làm các xét nghiệm chẩn đoán xong, bác sĩ Lê Phương Quân dân 102 đã bắt mạch lại và bảo mình bị viêm mũi dị ứng thời tiết. Tình trạng không quá nghiêm trọng nhưng bởi thời tiết ở Mường Lát thay đổi thất thường khiến các triệu chứng rầm rộ và khó chịu hơn.

Bác sĩ Lê Phương – Giám đốc chuyên môn bệnh viện Tai Mũi Họng Quân dân 102
Bác sĩ Phương cũng nói là bệnh viêm mũi dị ứng vốn không chỉ liên quan đến yếu tố môi trường, thời tiết, chất dị ứng bên ngoài mà nó cũng bị ảnh hưởng bởi cơ địa và yếu tố miễn dịch của cơ thể. Khi hệ miễn dịch suy yếu, phế, thận, can, tỳ bên trong hoạt động kém, cơ thể sẽ dễ bị các tác nhân bên ngoài tác động, gây ra các phản ứng dị ứng. Bởi vậy, để điều trị viêm mũi dị ứng cần điều trị cả ở bên trong lẫn bên ngoài”, Ngọc nói.

ĐỌC NGAY: Bác sĩ Lê Phương Quân dân 102 LÀ AI? Chữa viêm xoang, viêm mũi có TỐT KHÔNG?

Theo lời kể lại của cô giáo trẻ Trà Thị Ngọc, lúc đấy, bác sĩ Phương đã kê cho cô 10 thang thuốc Tiêu xoang linh dược thang, sử dụng trong 1 tháng đầu tiên. Bác sĩ cũng dự định với mức độ bệnh của Ngọc, liệu trình sẽ gồm 3 giai đoạn: điều trị cải thiện triệu chứng trước, sau đó là điều trị loại bỏ căn nguyên bên trong và cuối cùng là bồi bổ cơ thể, phòng bệnh tái phát. Thời gian điều trị dự kiến khoảng 3 tháng. Tuy nhiên, do cơ thể Ngọc hấp thu thuốc tốt nên chỉ 2 tháng rưỡi bệnh đã được chữa khỏi hoàn toàn.

Phác đồ chữa viêm mũi dị ứng đang được áp dụng tại bệnh viện Quân dân 102
Chia sẻ về thời gian đầu điều trị, cô giáo Ngọc nói rằng, trong tháng đầu tiên, cô không chỉ dùng thuốc thang mà còn uống cả cao đặc và dùng thuốc xịt mũi. Mấy ngày đầu dùng thuốc không quen, còn thấy khó uống nhưng sau dần mọi chuyện cũng đâu vào đấy.

“Mặc dù bào chế hoàn toàn bằng thảo dược nhưng thuốc xịt mũi có hiệu quả khá nhanh. Mỗi lần mình xịt 1 – 2 nhát là thấy mũi thông thoáng hẳn, dịch chảy ra lau bằng khăn là sạch, không bị tắc nghẹt nữa. Còn về thuốc thang thì phải mất hơn 1 tuần sau mới thấy được công hiệu. 

Sang đến tuần thứ 3, thì tình trạng ngứa mũi, hắt hơi vào mỗi buổi sáng và tối đã cải thiện rất nhiều. Những lần hắt hơi không kéo thành tràng dài 10 – 15 cái nữa mà chỉ tầm 3 – 4 cái là dứt. Nước mũi cũng không “ròng rã” chảy cả ngày nữa mà chỉ chảy sau những lần hắt hơi dài. 

Đầu mình cũng bớt đau đi rất nhiều. Ban ngày đứng dạy hăng say thì thường mình không còn cảm thấy đau âm ỉ và nặng đầu như trước nữa. Tuy nhiên, sau mỗi lần hắt hơi nước mắt, nước mũi ứa ra thì đầu vẫn còn đau và nặng nề lắm.

May mắn nhất là sang tuần thứ 4, hầu hết các triệu chứng bệnh của mình đều cải thiện đến đáng kể. Có ngày hầu như mình không gặp bất kỳ khoảnh khắc ngứa mũi, hắt hơi nào nữa. Lúc đấy mình đã nghĩ rằng, thời gian để thoát khỏi căn bệnh viêm mũi dị ứng khổ sở này có lẽ không còn xa nữa”, cô giáo Ngọc vui vẻ chia sẻ lại.

Hết 10 thang thuốc đầu tiên, do không có điều kiện quay lại bệnh viện Quân dân 102 để tái khám và lấy thuốc nên 2 lần thuốc tiếp theo, Ngọc đã trao đổi với bác sĩ qua điện thoại rồi nhờ bệnh viện gửi thuốc qua bưu điện. Do địa hình ở điểm trường giao thông khó khăn, mỗi lần lấy thuốc cô giáo trẻ đã mất gần một ngày để xuống tận bưu điện huyện Mường Lát. 

Nói về hiệu quả của 2 đợt điều trị sau này, Ngọc kể:

“Sau khi điều trị hết 10 thang thuốc đầu tiên, bác sĩ Phương bảo rằng cơ thể mình hấp thu thuốc rất tốt nên đã đẩy nhanh tốc độ điều trị, rút ngắn thời gian dùng thuốc xuống còn khoảng 2 tháng rưỡi. Vậy là sau đó mình chỉ cần uống thêm 1 tháng thuốc rưỡi nữa.

Hơn 1 tháng điều trị sau rất thuận lợi với mình. Bởi các tình trạng nghẹt tắc mũi, sổ mũi, hắt hơi và chảy nước mắt đã được cải thiện rất nhiều, không còn ảnh hưởng đến việc dạy học và nghỉ ngơi của mình nữa nên việc uống thuốc điều trị khá dễ dàng.

Mấy thang thuốc đầu của giai đoạn 2 này hiệu quả rất nhanh. Sau 10 thang thuốc đầu kia thì mình chỉ điều trị thêm 2 tuần nữa là các triệu chứng bệnh đã không còn nữa, khỏe mạnh như một người bình thường vậy. 

Những thang thuốc sau đó bác sĩ Phương bảo rằng dùng để bồi bổ cơ thể, hỗ trợ phục hồi và nâng cao đề kháng, tăng cường miễn dịch, ngăn ngừa bệnh tái phát nên mình cũng không dám lơ là, bỏ thuốc.”

Nhờ sử dụng liệu trình thảo dược của bệnh viện Quân dân 102, Ngọc đã thoát khỏi căn bệnh viêm mũi dị ứng
Hết 2 tháng rưỡi điều trị bằng phác đồ chữa viêm xoang Quân dân 102 với bài thuốc Tiêu xoang linh dược thang, cô giáo Ngọc không giấu được niềm vui vỡ òa khi kể lại hành trình thoát khỏi căn bệnh viêm mũi dị ứng của mình:

“Bây giờ mỗi sáng thức dậy không phải khởi đầu ngày mới bằng những tràng hắt hơi đến lả cả người là một may mắn và hạnh phúc với mình rồi. Quãng thời gian hơn 4 năm vừa qua quả là một sự ám ảnh, khổ sở và mệt mỏi. Đôi lúc mình đã muốn bỏ cuộc, trở về nhà, không phải vì điều kiện sống khó khăn mà bởi căn bệnh viêm mũi dị ứng đáng sợ đó.

Thực sự, nếu không nhờ người bạn kia giới thiệu đến bệnh viện Tai Mũi Họng Quân dân 102 thì chẳng biết bao giờ mình mới lại được cảm nhận sự thoải mái, không bị bệnh tật hành hạ, mới được lại vui vẻ dạy học cho các em nhỏ ở đây.

Hiện tại, mình chỉ còn gần 2 năm giảng dạy ở đây trước khi quay lại dưới xuôi, tiếp tục con đường học cao học. Nếu có cơ hội, mình vẫn muốn được quay trở lại nơi đây, giúp đỡ đồng bào mình tiếp cận những kiến thức tốt hơn, phát triển kinh tế, xã hội”.

Chia tay cô giáo trẻ Trà Thị Ngọc, chúng tôi gửi đến cô và những thầy cô đang nỗ lực mang đến cho những trẻ em vùng dân tộc thiểu số chữ viết, kiến thức trong điều kiện sống khó khăn những lời chúc sức khỏe tốt nhất. 

Cùng với câu chuyện của cô giáo Trà Thị Ngọc, bạn đọc muốn tìm kiếm thông tin về phương pháp điều trị viêm mũi dị ứng tại bệnh viện Tai Mũi Họng Quân dân 102 vui lòng liên hệ qua Hotline 0888.598.102 – 0974.026.239 hoặc Fanpage Bệnh viện Tai Mũi Họng Quân dân 102 để được chuyên gia tư vấn. 

Back to top button